Chẳng có gì cho tôi ở nơi thành thị - Tu Nguyen Wedding

Chẳng có gì cho tôi ở nơi thành thị

French Alps Wedding in Chamonix

Chẳng có gì cho tôi ở nơi thành thị.

Tôi sinh ra ở một vùng nông thôn điển hình miền Bắc. Ở đó có núi, rừng, đồng ruộng và những con sông. Có bãi cát nơi tôi đá bóng mỗi trưa đến đen sạm nước da. Có gã hàng xóm từng thân thiết mới chết vài năm vì tai nạn giao thông, từ khi đi xa nhà tôi cũng bỏ bê liên lạc. Năm tôi tám tuổi, bố mẹ quyết định chuyển về thị xã để tôi học được học trường chuyên. Mười lăm tuổi, tôi lên Hà Nội học cấp ba. Gần hai mươi tuổi, bước chân lên máy bay (lần đầu) sang Đức du học.

Vốn chẳng có điểm chung gì giữa Hà Nam và Đức - bố mẹ nghĩ tôi đã đi một bước rất xa so với xuất phát điểm của mình. Những mối quan hệ ban bè xưa cũ đứt đoạn vì thế giới của chúng tôi giờ chẳng còn giao điểm, như vũ trụ giãn nở, các hành tinh càng xa thì rời đi càng nhanh khỏi nhau. Còn tôi nghĩ trong mười năm qua, thế giới quan của mình đã đi một quãng đường dài, dài đến mức đi đủ một vòng quanh xích đạo trái đất để trở về với cảm giác sống của những năm tháng đầu đời. Một cuộc sống gần tự nhiên, giản đơn và mơ mộng hơn.

Cuộc sống thành thị đang giết chết chúng ta.
Không phải theo cái cách khói xe và nhà máy đang đục thủng những lỗ to tướng trên bầu khí quyển và làm tan băng ở hai cực. Cái bầu không khí đô thị ngấm ngầm đục khoét từng thớ thịt, ăn mòn từng chút những gì tốt đẹp nhất còn sót lại của mỗi người, dù ít dù nhiều. Như một căn bệnh ta chẳng hay biết, đến một ngày bùm một cái, ta đi đời mà tưởng mình đã về cát vụi với một cơ thể toàn vẹn. Nào hay đó là cái xác rỗng ruột.

Những căn hộ hình hộp giống hệt nhau. Những chuyến tàu điện ngầm chật ních khuôn mặt người mệt mỏi, nhàu nhĩ và dúm dó dưới ánh sáng chớp loé khi chạy qua đường hầm tối tăm.
Những gã lao vào làm việc điên cuồng để đủ tiền chi trả những thứ phù phiếm mình không cần.
Những lớp mặt nạ bốc mùi thối rữa.
Những công việc vô nghĩa chỉ để vận hành bánh xe xay thịt khổng lồ.
Những con người lạc lối đang tự làm đau và huỷ hoại bản thân.
Bầu không khí đặc quánh như một lớp keo dày không lối thoát khiến tôi tức thở và lồng ngực quặn đau. Từ khi được thả cho tự do khỏi lồng kính vô trùng của bố mẹ, tôi đã có nhận thức ngày càng rõ rệt về cảm giác này. Và để bảo vệ bản thân mình, tôi mặc lên người một lớp áo bảo vệ chắc chắn bằng ảnh, phim, nhạc... như lớp suit bảo vệ các phi hành gia trên mặt trăng hay sao hoả.

Nhưng có những ngày khắc nghiệt hồi nào đó, chỉ thế là không đủ. Tôi có thể nghe thấy tiếng răng rắc của lớp kính đang nứt vỡ.
Tôi sinh ra không phải để sống nơi này.
Tôi sinh ra không phải để chết như vậy.

Thế là tôi bắt đầu đi, từ khi nào không rõ. Vứt bỏ những lựa chọn không phải của mình. Tôi tìm một công việc mình có thể làm khi dịch chuyển và dịch chuyển khi làm. Tiền cũng khá, nhưng quan trọng nhất là cảm giác bình yên tuyệt đối khi đằm mình giữa tự nhiên, tránh xa khỏi đám đông điên loạn chỉ để lại hội ngộ với những người lạ mà mình kết nối được. Ít ra đó là lựa chọn của tôi.

Hắn hỏi tôi, "Mày có đi mãi được không? Này, cách duy nhất để trốn chạy khỏi cuộc sống là chết."

"Tao không bỏ chạy khỏi cuộc sống. Tao đang đi thẳng vào trái tim của nó."


© Tu Nguyen Wedding Photography in Greece, Italy, Spain, France & Germany // +49 176 5650 8077 // info@tunguyenwedding.com

Powered by SmugMug Log In